Ấn tượng của mình về những người bán hàng ở chợ là sự không rõ ràng. Kiểu như bạn mua 1 ký thịt, họ cân xong rồi nói: “1 ký 2, lấy luôn nha!”
Con số không nằm yên ở 1 ký, 2 ký, 0,8 gram, 0,9 gram, v.v., chính xác và rạch ròi như trong siêu thị. Trong siêu thị không có ai nài bỉ bạn lấy thêm một lạng nào.
Nhưng ở chợ thì khác: có một chút xô lệch, một chút linh hoạt, một chút đại đại “thôi lấy luôn đi em”. Nhưng cũng chính cái không rõ ràng đó lại làm nên một nét gì đó rất dễ thương.
Thí dụ như sáng nay mình đi bộ ngang chợ, ghé mua một chậu hoa. Vì không mang theo tiền mặt nên mình phải hỏi trước xem chủ tiệm có cho chuyển khoản không.
Chị bán hàng hỏi lại: “Em có muốn rút tiền mặt không?”. Thế là chậu hoa 85.000. Mình chuyển 285.000. Chị đưa lại 200.000 tiền mặt.
Trong cái không rõ ràng của chợ, vẫn có những điều dễ thương rất rõ ràng. Trong cái rõ ràng của con số, vẫn có sự linh hoạt của con người.
Rõ ràng cũng tốt, mà không rõ ràng cũng tốt. Quá rõ ràng!


