Chủ đề nổi bật

Sự thật hết hồn từ Henri Estienne

Câu trích dẫn “sự thật hết hồn” này của Henri Estienne, với mình là một “sự thật đáng buồn” thì đúng hơn. Thật tiếc vì mình không nhớ đã bắt gặp nó trong cuốn sách nào. Nhưng cái sự đáng vui trong điều đáng buồn này là khơi gợi cho mình một số câu hỏi để tiến về phía trước: Mình có thể làm gì để thực tế này bớt buồn hay không? Và nó có phải là một thực tế mình buộc phải chấp nhận? Mình có thể cố gắng để hiểu sớm một số thứ lúc còn tuổi trẻ, để đến tuổi già sẽ “trong tâm tư không

Về những đứa trẻ “đột biến gen” trong gia đình

Như bao nhiêu đứa trẻ “đột biến gen” khác trong đại gia đình, nhà mình thật ra không ai hiểu rõ mình đang làm gì, trừ cái danh xưng nghe có vẻ dễ hiểu là “nhà báo”. Mình cũng âm thầm né gần hết người thân trên mạng xã hội, để tránh họ gặp rủi ro đào lửa. Vậy mà vẫn còn sót lại một đứa em họ. Không biết bằng cách nào đó, nó vượt qua được “bức tường lửa” mình dựng lên. Nó còn nghe podcast của mình, rồi “méc” ba mẹ về những thứ mình đang làm. Chi tiết này sáng nay mẹ kể mình mới biết. Thôi thì xem như cũng là một cách marketing truyền miệng trong gia đình. Hôm nay về nhà, ngồi nói chuyện với tụi em, mới thấy thời gian trôi nhanh quá. Đứa ngày nào còn nằm nôi giờ chuẩn bị

Bước tiếp, sau layoff

Gần đây mình có cuộc trò chuyện với một người em vừa bị layoff. Em nói rằng đầu óc lúc nào cũng quay cuồng với 1.001 nỗi lo: tiền bạc, công việc tiếp theo, người khác sẽ nghĩ gì, v.v.. Và chính những nỗi lo đó khiến em không thể tập trung làm bất cứ điều gì ở hiện tại. Thật ra điều khiến người ta hoang mang nhất sau những biến động như vậy không chỉ là mất việc mà là mất một phần danh tính của mình. Khi cái tên mình không còn gắn với một tổ chức cool ngầu, một vị trí đáng tự hào, hay một mối quan hệ đẹp đẽ nào đó, bản năng xã hội rất nguyên thủy của chúng ta sẽ lập tức hoảng loạn, kiểu “Bộ lạc ơi, đừng bỏ rơi tôi, tôi cần một nơi nào đó để thuộc về!”. Mình

Về sự kém rõ ràng của những con người ở chợ

Ấn tượng của mình về những người bán hàng ở chợ là sự không rõ ràng. Kiểu như bạn mua 1 ký thịt, họ cân xong rồi nói: “1 ký 2, lấy luôn nha!” Con số không nằm yên ở 1 ký, 2 ký, 0,8 gram, 0,9 gram, v.v., chính xác và rạch ròi như trong siêu thị. Trong siêu thị không có ai nài bỉ bạn lấy thêm một lạng nào. Nhưng ở chợ thì khác: có một chút xô lệch, một chút linh hoạt, một chút đại đại “thôi lấy luôn đi em”. Nhưng cũng chính cái không rõ ràng đó lại làm nên một nét gì đó rất dễ thương. Thí dụ như sáng nay mình đi bộ ngang chợ, ghé mua một chậu hoa. Vì không mang theo tiền mặt nên mình phải hỏi trước xem chủ tiệm có cho chuyển khoản không. Chị bán hàng

Tự do và tổ ấm: nghịch lý của trưởng thành

Hôm qua, khi mình chuẩn bị chạy xe ra khỏi nhà, mẹ đứng giữ cổng cho mình. Cảm xúc mình lúc ấy thật khó diễn tả. Mình thấy ấm áp vì được ở trong gia đình và được yêu thương chăm sóc, nhưng mình cũng thấy sung sướng khi được tự do bay ra khỏi chiếc tổ ấm áp ấy để sống cuộc sống mình mong muốn. Thật là một nghịch lý của sự trưởng thành! Người ta nói “đi thật xa để trở về”, mình muốn thêm một vế nữa: về thật gần để đi xa. Mình nghĩ đây là một vòng tuần hoàn không dứt. Mình chẳng thể ở mãi bên trong luỹ tre làng, và mình cũng chẳng thể rời bỏ gốc rễ đã tạo ra hình hài mình. Dù mình có đi xa đến đâu, luôn có một nơi vẫn chờ mình trở về. Những năm

Deep talk: Một cuộc trò chuyện tinh tế, đó là vườn địa đàng

Mình ngày càng nhận ra mình thích deep talk hơn small talk. Mình thích những cuộc trò chuyện khiến đầu óc mở rộng thêm một chút và trái tim dịu dàng thêm một chút. Nhưng trong đời sống thường ngày, không dễ tìm được người cùng “tần số” để nói về một cuốn sách yêu thích, một quan điểm còn đang hình thành, một giấc mơ đang ôm ấp hay cả những tham vọng điên rồ. Có lẽ vì vậy mà giai đoạn mình hay “coach dạo” trong dự án “Đôi cánh thiên thần” thực ra không chỉ giúp người khác mà còn để được ở trong những cuộc trò chuyện sâu 1-2 tiếng – nơi mình chỉ khơi gợi để họ nói ra điều giấu rất kỹ trong lòng và nhắc họ nhớ về “đôi cánh thiên thần” xinh đẹp của chính họ. Mình thích chuỗi phim Before của

Thú vui từ một cái thú trước đây không vui

Mọi thứ sẽ bắt đầu dễ chịu hơn khi ta không cần phải cố gắng để giỏi, để đảm, để ngoan. Có khi thứ biến một việc từng rất đáng chán thành một thú vui không phải là kỹ năng mình giỏi lên, mà là lúc mình thôi dùng nó để chứng minh bản thân. Trước đây, mỗi lần đói là Trâm chỉ nghĩ ngay tới quán xá: bún riêu hay bún mắm? Phở hay bún bò? Hay chạy sang quán chay của nhỏ em ăn lẩu thái? Nay thì khác. Mỗi lần đói là Trâm nhớ đến những loại nguyên liệu còn lại trong tủ lạnh, suy nghĩ xem có thể nấu thành những món gì; hoặc rà lại những loại hạt trong bếp để xem có thể mix & match thành món sữa hạt nào ngon ngon lạ miệng hay không. Mấy đứa hệ tối giản như Trâm

Sách và Sống, tức là những điều Trâm nghe ngóng được từ những cuốn sách và cuộc sống xung quanh mình

Đăng ký bản tin

Bạn sẽ nhận được bài viết sớm nhất sau khi đăng ký bảng tin bằng email

Tin mới
Partners / Ads
Danh Mục
New in shop

instagram:

[instagram-feed type="hashtag" hashtag="#vamtamthemelafeminite"]