Mọi thứ sẽ bắt đầu dễ chịu hơn khi ta không cần phải cố gắng để giỏi, để đảm, để ngoan. Có khi thứ biến một việc từng rất đáng chán thành một thú vui không phải là kỹ năng mình giỏi lên, mà là lúc mình thôi dùng nó để chứng minh bản thân.
Trước đây, mỗi lần đói là Trâm chỉ nghĩ ngay tới quán xá: bún riêu hay bún mắm? Phở hay bún bò? Hay chạy sang quán chay của nhỏ em ăn lẩu thái?
Nay thì khác. Mỗi lần đói là Trâm nhớ đến những loại nguyên liệu còn lại trong tủ lạnh, suy nghĩ xem có thể nấu thành những món gì; hoặc rà lại những loại hạt trong bếp để xem có thể mix & match thành món sữa hạt nào ngon ngon lạ miệng hay không.
Mấy đứa hệ tối giản như Trâm nấu ăn cũng vui lắm. Muốn nấu món nào, quy trình là tìm từ khóa “cách nấu món X đơn giản”, rồi xem những bước chính, nguyên liệu nào không có thì bỏ qua, gia vị nào không có thì bỏ qua, bước nào rườm rà quá thì bỏ qua. Vậy cũng thành một món ăn, mà thường là ngon (hoặc ít nhất tự Trâm và vài thực khách thân thiết thấy vậy).
Nhiều người gọi đó là dấu hiệu của “nữ tính”, của “tín hiệu sắp có chồng” các kiểu. Trâm không biết, chỉ biết là mình thấy vui, và biết là dù nam hay nữ thì vào bếp vẫn là một game rất thú vị. Cái sự ngon và vui đó, với Trâm, có thể đến từ việc mình thực sự có mặt cho điều mà trước đây mình từng nghĩ là chẳng đáng để tâm.
Trâm nghĩ không phải mình bỗng dưng trở nên đảm đang, mà vì mình ngừng cố gắng tập nấu ăn để chứng tỏ mình đảm đang, và bắt đầu làm vì mình thực sự thấy muốn trải nghiệm để tạo ra thành quả thú vị.
Giống như khi Trâm thử làm sữa khoai môn mà mua nhầm nguyên liệu khoai mỡ, rồi vẫn pha ra một mẻ sữa okela. Hay khi Trâm chăm cây theo hệ ngẫu hứng, tưới nước theo trực giác, bón phân bằng bã ổi ép, thế mà vẫn có cành lá mới nhú lên xanh mướt mỗi ngày.
Mọi thứ sẽ bắt đầu dễ chịu hơn khi ta không cần phải cố gắng để giỏi, để đảm, để ngoan. Có khi thứ biến một việc từng rất đáng chán thành một thú vui không phải là kỹ năng mình giỏi lên, mà là lúc mình thôi dùng nó để chứng minh bản thân. Và có khi, niềm vui không nằm ở việc mình làm được ngon nghẻ bao nhiêu, mà ở chỗ: cuối cùng mình cũng cho phép mình làm một việc mà không cần phải trở thành “phiên bản đúng” theo tiêu chuẩn của bất kỳ ai.


