Vậy mà vẫn còn sót lại một đứa em họ. Không biết bằng cách nào đó, nó vượt qua được “bức tường lửa” mình dựng lên. Nó còn nghe podcast của mình, rồi “méc” ba mẹ về những thứ mình đang làm. Chi tiết này sáng nay mẹ kể mình mới biết. Thôi thì xem như cũng là một cách marketing truyền miệng trong gia đình.
Hôm nay về nhà, ngồi nói chuyện với tụi em, mới thấy thời gian trôi nhanh quá. Đứa ngày nào còn nằm nôi giờ chuẩn bị thi đại học. Đứa đã đi làm mấy năm, nói chuyện công việc nghe còn trưởng thành hơn mình hồi đó. Tụi nó còn bàn về những thứ mà mình sắp thành tối cổ mất tiêu. Rồi tự nhiên đang nói chuyện thì cô Mười ôm hun mình một cái chụt lên má, như hồi còn con nít.
Mình cũng để ý một điều: chỉ cần mình mở lòng ra trước, người thân sẽ mở lòng lại với mình. Nhờ mình chịu ngồi nghe, chịu hỏi để hiểu thật, những đứa em bắt đầu kể nhiều hơn về chuyện công việc, chuyện áp lực, thậm chí còn đưa hình người yêu cho mình xem. Dù biết mẹ không hiểu hết những thứ mình đang làm, mình vẫn cố gắng tóm gọn lại thật đơn giản, nói theo cách dễ hiểu nhất, chủ yếu để mẹ yên tâm rằng con gái mình đang đi một con đường đàng hoàng tử tế.
Tối đi lễ nhà thờ cùng ba mẹ, sáng theo ba mẹ ra nghĩa trang thắp nhang cho những người đã khuất. Đứng giữa những hàng bia mộ, tự nhiên thấy mọi tham vọng ngoài kia, mọi deadline, mọi kế hoạch, mọi nỗ lực phải thành công trở nên nhỏ bé lại. Thứ còn lại chỉ là cảm giác mình vẫn đang có đủ ba mẹ để đi cùng, để nói chuyện. Có những khoảnh khắc như vậy mới thấy mình đang lớn lên thật, và mọi người xung quanh mình cũng vậy.
Giữa rất nhiều vai trò mình đang có ngoài kia, có một đại gia đình để trở về, để được gọi bằng “chị Xíu”, được trêu chọc chuyện ế bền vững, được hỏi han và được ôm hun như trẻ con, cũng là một dạng may mắn.
Và mình nhận ra rằng: ngoài kia mình có thể xây thương hiệu, xây dự án, xây hình ảnh cá nhân… nhưng nếu không xây được mối quan hệ với chính gia đình mình, thì mọi thành tựu cũng thiếu một phần gốc rễ. Thành công trọn vẹn nhiều khi chỉ là vẫn có một nơi gọi mình bằng cái tên xưa cũ nhất, thương mình theo cách nguyên bản nhất. Đi xa đến đâu cũng được, miễn là còn một nơi để quay về, và mình đủ tỉnh táo để trân trọng nó khi còn có thể.


